Nằm xụi lơ ngay giữa bãi đất trống là Lý Phàm Thiên. Hai mắt hắn trợn trắng dã, đờ đẫn nhìn lên trời, khóe miệng rớt dãi ròng ròng. Cả người hắn co giật liên hồi không sao kiểm soát nổi, trông chẳng khác gì con cá bị vớt lên bờ đang ngáp ngáp chờ chết.
Bề ngoài hắn không có lấy một vết xước, thân xác vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ, nhưng linh hồn thì đã bị xé nát tươm trong màn tra tấn ngắn ngủi mà ngỡ như dài vô tận vừa rồi.
Dạ Minh lướt tới, lặng lẽ xuất hiện ngay trước mặt Lý Phàm Thiên. Hắn từ trên cao cúi xuống nhìn kẻ thù giờ đã thành phế nhân, ánh mắt lạnh lẽo không chút gợn sóng.
"Rõ ràng đã đạt đến cảnh giới tỉnh chấn, vậy mà nội tâm lại yếu ớt đến thế." Giọng Dạ Minh lạnh lùng, bình thản cất lên, "Sai lầm lớn nhất của mày là tưởng rằng nuốt chửng được mớ tạp âm tinh thần kia thì sẽ thắng. Mày đã tự tay mở toang cánh cửa linh hồn mình để rước chủ nợ thực sự vào nhà đấy."




